- Buông Xả Sân Hận: Hai “kẻ thù
giấu mặt: của con người là Sân Hận và Chấp Ngã. Sân Hận là bản tính tự nhiên
khi người ta không vừa ý, bất mãn hay không hài lòng với sự việc nào đó. Vì
hoàn cảnh không thể chống đối hay lật ngược thế cờ lấy phần thắng, người ta
phải chấp nhận nhưng ghi nhớ trong tâm sự hận thù dai dẳng. Có thể thấy người
quá nóng giận sẽ đưa đến sự ghét bỏ và cô độc bởi dần dần không còn ai muôn
giao tiếp nữa; nhưng người ghi mãi sự thù oán trong lòng mới thật sự là đau
khổ. Đau khổ ấy triền miên và mỗi ngày gặm nhắm tâm hồn khiến người ta vì thù
hận mà thay đổi cả tính
cách, có khi từ kẻ hiền lương trở thành gian ác nhắm mục đích giải quyết bằng được sự thù hận ấy mới thôi.
cách, có khi từ kẻ hiền lương trở thành gian ác nhắm mục đích giải quyết bằng được sự thù hận ấy mới thôi.
Thông
thường trong cuộc sông có hai trạng thái không Sân Hận. Thứ nhất là người yếu
kém cả về tinh thần lẫn thể xác, họ không thể đối kháng được nên không dám Sân
nhưng Hận lại lớn hơn những người biểu lộ bằng Sân. cổ nhân đã nói: “Chó sủa là
chó không cắn” mang ý nghĩa người nóng tính thì thường bộc trực, thấy chuyện
bất bình, không đúng ý mình thì phát khởi như sấm sét nhưng xong việc rồi sẽ
không đeo nặng hận thù trong lòng. Loại thứ hai không hề biết đến Sân Hận là
người đã tu tập đạt tới cảnh giới Buông Bỏ, cao hơn nữa là Vô Ngã.
người đã tu tập đạt tới cảnh giới Buông Bỏ, cao hơn nữa là Vô Ngã.
Vô Ngã
là không còn biết mình là ai, coi như không còn “cái tôi” nên không động tâm
với bất cứ việc gì xảy ra trước mắt, dù nó có ngược ngạo đến đâu cũng vậy. Người
đạt tới mức độ Vô Ngã thì không nghĩ tới Buông Bỏ, không còn gì để Buông Bỏ,
như thế không còn gì để Chấp Trước, mặc cho cuộc sống trôi nổi đau khổ thế nào cũng
an nhiên tự tại. Đó là phương pháp tu tập cao cấp nhất mà bất cứ Phật tử nào
cũng mong muôn. Thế nhưng vì Vô Ngã quá cao siêu nên người viết chỉ đề cập sơ
lược trong phần CUỐI
cùng của tập sách này, tùy duyên để bạn đọc tham khảo hoặc tu
tập.
Buông Xả được Sân Hận thì
không còn bất cứ điều gì khiến tâm của bạn phải lo lắng nữa, nó đối trị với
Chấp Trước một cách tận tuyệt. Buông Xả Sân Hận không có nghĩa là bạn có tính
“ba phải” hay quá dễ dãi, cũng chẳng phải là cá tính “mặc kệ nó” bàng quan với
cuộc đời. Buông Xả là vẫn nhận biết được sự việc nhưng không ghi nhớ, xả bỏ một
cách nhẹ nhàng như chúng ta xả bỏ những dòng nước hôi hám ra khỏi nhà. Dòng
nước ấy chảy một cách tự nhiên, không cô" ý, không gắng gượng nên trong
tâm bạn hoàn toàn thanh tịnh, không hề còn chút bợn nhơ về những sự việc mà
người khác cô" tình hay
vô ý đưa tới với bạn. Có thể thấy rõ, cuộc đời này quá nhiều ma chướng, rất nhiều sự việc do người khác đem đến, nếu như bạn chấp nhất những ma chướng ấy thì đã chất chứa trong tâm biết bao phiền não. Một lần kia Đức Phật bị người Bà La Môn đến chửi mắng, nhục mạ rất dữ. Ngài bình thản đón nhận và sau khi thấy người ấy đã “hạ hỏa”, liền hỏi: “Nếu như ông tặng quà cho người mà người không nhận thì món quà ấy di đâu?”. Người Bà La Môn đáp: “Thì tôi đem về”. Đức Phật mĩm cười, nói: “Từ nãy giờ ông đã tặng cho tôi món quà rồi vậy nhưng tôi không nhận, xin ông hãy mang nó về đi”. Xử sự của Đức Phật quả là thong dong và giải quyết sự việc một cách dứt khoát và nhẹ nhàng, chắc sau đó ngài không còn nghĩ ngợi gì đến nó nữa, nhưng người Bà La Môn ấy chắc chắn không thể thanh thản trong lòng như Đức Phật. Chắc chắn ông ta phải suy nghĩ nhiều và hôi hận không nguôi vì hành động của mình.
vô ý đưa tới với bạn. Có thể thấy rõ, cuộc đời này quá nhiều ma chướng, rất nhiều sự việc do người khác đem đến, nếu như bạn chấp nhất những ma chướng ấy thì đã chất chứa trong tâm biết bao phiền não. Một lần kia Đức Phật bị người Bà La Môn đến chửi mắng, nhục mạ rất dữ. Ngài bình thản đón nhận và sau khi thấy người ấy đã “hạ hỏa”, liền hỏi: “Nếu như ông tặng quà cho người mà người không nhận thì món quà ấy di đâu?”. Người Bà La Môn đáp: “Thì tôi đem về”. Đức Phật mĩm cười, nói: “Từ nãy giờ ông đã tặng cho tôi món quà rồi vậy nhưng tôi không nhận, xin ông hãy mang nó về đi”. Xử sự của Đức Phật quả là thong dong và giải quyết sự việc một cách dứt khoát và nhẹ nhàng, chắc sau đó ngài không còn nghĩ ngợi gì đến nó nữa, nhưng người Bà La Môn ấy chắc chắn không thể thanh thản trong lòng như Đức Phật. Chắc chắn ông ta phải suy nghĩ nhiều và hôi hận không nguôi vì hành động của mình.
Buông Xả Phiền Não: Cuộc đời không chỉ
có mình ta, đó là sự mưu sinh dựa vào nhau, là cuộc sông bầy đàn cao cấp nhất.
Thế nhưng cũng chính vì cuộc sống bầy đàn này mà nhiều khi phiền não đưa đến
một cách khách quan, chúng ta không thể nào phòng tránh được hết, phải chấp
nhận như là một thực thể mà thôi. Bạn đã biết Buông Xả những điều bất an do
chính bạn gây ra nhưng đối với những phiền não từ người khác đưa tới thì sao?
Sở dĩ
con người luôn luôn cảm thấy đau khổ là vì dã không từ bỏ được “chấp trước” đối
với những phiền não này. Một lần đi làm, tự nhiên bạn bị một kẻ nào đó phóng xe
qua mặt, ngoái lại chửi đổng một câu. Bạn ngơ ngác đến nỗi chưa nhìn rõ mặt thì
hắn đã di mất. Bạn vào công ty với tâm trạng bực bội, rồi khi về nhà vẫn chưa
sao quên được việc này bởi thật vô lý “mình có làm
gì dâu mà hắn ta chửi?”. Cứ như thế, dần dần bạn sẽ chất đầy những phiền muộn trong tâm và chẳng mấy chốc chính bạn sẽ trở thành cau có khó chịu, gây phiền não cho người khác mà không hay.
gì dâu mà hắn ta chửi?”. Cứ như thế, dần dần bạn sẽ chất đầy những phiền muộn trong tâm và chẳng mấy chốc chính bạn sẽ trở thành cau có khó chịu, gây phiền não cho người khác mà không hay.
- Hãy
tập thực hành Buông Xả đối với những chuyện nhỏ nhặt trước khi tiến tới Buông
Xả những việc to tát hơn. Gặp trường hợp như vậy, đa sô" người có tâm hồn bình
thường đều cười mà nhủ thầm: “Chắc là hắn bị điên” rồi lập tức bỏ qua bởi ai
lại đi “chấp kẻ điên”! Đó là thái độ đúng đắn. Thế nhưng bạn không “mắng thầm” mà
cũng không ghi nhận bất cứ ý kiến nào thì mới thật sự đã Buông Xả. Hãy coi việc
ấy như một hạt cát theo gió vô tình bay vào mắt bạn, dụi một cái rồi thôi.
Buông Xả tính kiêu mạn tự phụ: Trong những biểu hiện của con người thì bản ngã, tức là “cái tôi” bao
giờ cũng dễ nhận thấy nhất và cũng đưa đến đau khổ phiền muộn nhiều nhất. Thế nhưng đã là con người thì không ai thoát được “cái tôi” xấu xí ấy. Từ người có học thức nhiều, địa vị cao trọng cho đến những kẻ bình dân hay thất phu cũng luôn luôn tự hào về “cái tôi” của mình mà biểu lộ ra ngoài bằng tính tự phụ, kiêu căng.
Buông Xả tính kiêu mạn tự phụ: Trong những biểu hiện của con người thì bản ngã, tức là “cái tôi” bao
giờ cũng dễ nhận thấy nhất và cũng đưa đến đau khổ phiền muộn nhiều nhất. Thế nhưng đã là con người thì không ai thoát được “cái tôi” xấu xí ấy. Từ người có học thức nhiều, địa vị cao trọng cho đến những kẻ bình dân hay thất phu cũng luôn luôn tự hào về “cái tôi” của mình mà biểu lộ ra ngoài bằng tính tự phụ, kiêu căng.
Người có học thức, địa vị cao kiêu ngạo với những gì đang
có, sẵn sàng vênh mặt lên không chấp những chuyện mà họ cho rằng nhỏ nhặt, thí
dụ như khoe khoang cái đồng hồ đắt tiền, căn nhà rộng hơn người khác nhưng lại rất
mau nổi giận khi bị người khác chê là kém cỏi. Người bình dân nếu bị chê bai ngu
dốt thì cười hì hì, sẵn sàng chấp nhận nhưng dễ nổi nóng khi bị người khác đem
tiền bạc vật chất ra so sánh. Đó là tâm lý tùy theo tâm cảnh nhưng tất cả đều
bắt nguồn từ “cái tôi” mà từ Đông sang
Tây tất cả đều hiểu rõ đó là nguyên nhân khiến người ta hình thành tính cách ứng xử.
Tây tất cả đều hiểu rõ đó là nguyên nhân khiến người ta hình thành tính cách ứng xử.
“Cái tôi” của người này khác “cái tôi” người kia nên tính
cách kiêu ngạo cũng khác biệt, người giàu kiêu ngạo vì của cải nên chỉ thích
danh, người nghèo không cần danh thơm chỉ thích vật chất. Chúnơ ta thường thấyn
người đã quá dư thừa thì rất thích giao du với giới trí thức hay văn nghệ, được
“hưởng lây” tiếng thơm hay danh vọng. Họ sẵn sàng vung tiền ra mua danh hão, đó
là sự “chấp trước” về “danh tướng”; hoặc người giàu rất hay tổ chức bao trọn chiếc
xe để đi hành hương nhiều chùa chiền, cho rằng những lời cầu nguyện của người
“đi nhờ” đều là công đức của mình. Họ bỏ tiền ra với tính
toán “mua” lại công đức của người khác chứ không phải là từ thiện hay Buông Xả.
Buông Xả không những tạo ra năng lượng giúp cho Thân
và Tâm chúng ta an lạc mà còn đem lại lợi ích cho chúng sinh, nhất là những
người thân thiết chung quanh ta. Trong một cuộc xô xát hay tranh luận căng thẳng, nếu
như người nào cũng “đổ thêm dầu vào lửa” thì chắc chắn sự việc bùng to tới mức
không kiểm soát được nữa. Thế nhưng chỉ cần một hai người ôn hòa đứng ra giải quyết
thì sự việc sẽ dễ dàng được hòa giải. Buông Xả tạo cho chúng ta một sức mạnh
vô hình mà người khác nhìn vào lập tức phải kính nể và tin tưởng, như vậy dù gặp bất cứ
đối tượng nào hung hăng vô lý đến mấy, chỉ cần chúng ta nhẹ nhàng giải
thích vài câu là sự việc chấm dứt ngaytoán “mua” lại công đức của người khác chứ không phải là từ thiện hay Buông Xả.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét