Vì mỗi con người là một
”tiểu vũ trụ” với “cái tôi” to đùng
nên thu nhập tri thức cũng có nhiều điểm khác biệt, do vậy xảy ra tranh luận. Dù việc tranh luận không đi đến xung đột tay chân nhưng tác hại của nó vẫn giông như đã “đấu đá” nhau, thậm chí còn lâu dài hơn cả khi chúng ta nổi nóng đấu đá bằng tay chân. Các hiền sĩ từ Đông sang Tây đều đồng ý một điều: đó là tranh luận không hề đi đến thống nhất bao giờ và cũng không bên nào có thể thuyết phục được bên kia bởi vì trước khi xảy ra tranh luận thì hai bên đã hình thành ý tưởng chắc chắn rồi. Thoạt đầu họ có thể đưa ra quan điểm của mình, hy vọng đối phương sẽ chấp nhận. Thế nhưng càng tranh luận thì bản ngã cố hữu càng có dịp phát triển và người ta bắt đầu
gân cổ trợn mắt cố hết sức để tìm phần thắng cho mình. Khi ấy tâm tư hầu như đã dồn hết vào việc làm sao “phải thắng”, không còn sáng suô't nhận ra những sai lầm mà đôi phương nêu ra, dần dần đi đến chỗ kịch liệt, không ai chịu ai nữa.
Tranh luận hay tranh cãi
bằng lời nói, bằng lý lẽ xác đáng đến
mấy cuối cùng đều đi đến chỗ bế tắc mà thôi. Không tranh cãi, để tự người ta suy xét và nhận ra sai lầm chính là “quẳng gánh lo đi” ngay từ lúc “gánh lo” chưa tới. Đó cũng là sự Buông Xả của Phật giáo trong một chừng mực nào đó
Tránh xa sự nóng giận: Không phải riêng Phật giáo mới chủ trương đừng bao giờ nóng giận mà hầu hết các hiền sĩ trên thế giới này đều đưa ra những lời khuyên tha thiết với việc con người rất hay nóng giận. Theo họ thì nóng giận chính là nguồn gốc gẫy ra chia rẽ và hận thù
nhiều nhất của con người. Đối với Tây phương, “nóng giận” là trạng thái tâm lý bình thường cũng như Yêu, Ghét, Buồn, Vui nên không thể diệt trừ hoàn toàn mà chỉ có thể dùng phương pháp kềm chế bớt phần nào hay phần đó, giúp cho con người được bình yên trong tâm hồn.
Thế nhưng “nóng giận” không chỉ
là tâm lý đơn thuần mà nó chính là sự kết hợp
của nhiều yếu tô", trong đó phần lớn
bắt nguồn từ bản ngã “chấp trước” và kéo theo nhiều hệ lụy bi thảm. Đối với Phật giáo, “nóng giận” chính là độc dược nguy hiểm vào loại thứ hai sau lòng tham (Tham, Sân, Si), một đánh giá đúng đắn hơn những gì Tây phương đề ra.
Phương
pháp của Tây phương kềm chế nóng giận rất đơn
giản, chẳng hạn khi có cảm giác mình đang “nổi giận” thì nên hít một hơi thở sâu, hoặc là bỏ đi chỗ
khác, sau khi cơn giận nén xuống mới bắt đầu suy xét
sự việc và có cách ứng xử phù hợp. Thực tế cho thấy
người ta đều biết những phương pháp này nhưng đồng thời
chẳng bao giờ kềm hãm được nóng giận. Nóng giận
giông như
“ngọn núi lửa” bùng phát dữ dội,
không kịp kềm chế hoặc không thể dập tắt chỉ
bằng một hai phương pháp đơn thuần.
Do vậy dù Tây phương đưa ra khá nhiều lời khuyên,
tính cách nóng giận ở con người vẫn không bị triệt tiêu mà hình như càng “chấp mê” bao nhiêu thì người ta càng dễ nóng giận bấy nhiêu.
Tóm
lại dù là phương pháp nào cũng chỉ nhất thời kềm chế “chấp trước” một cách tạm bợ mà thôi. Mãi đến khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thị hiện nơi Ấn Độ mới có một học thuyết mới là Buông Xả, giúp cho người ta triệt tiêu hoàn toàn “chấp trước”. Giáo lý của Đức Phật cũng đồng thời tiêu diệt hoàn toàn trạng thái bản ngã của con người như Hỉ, Nộ, Ai, o bằng lòng Từ Bi Vô Lượng, trong đó bao gồm cả một “phương pháp” tuyệt diệu, đó là Buông Xả để không còn bất cứ Chấp Trước nào nữa
Buông Xả Đối trị với chấp trước
An lạc trong cuộc sống, bươn chải vì sinh kế nhưng mong muôn tâm hồn được thong dong nhẹ nhàng chính là niềm mơ ước muôn đời của con người. Thực tế cho thấy hầu như tất cả, từ chính khách cho đến các nhà lãnh đạo tông giáo đều nhấm vào mục đích giúp cho loài người có Được một cuộc sông yên bình và hạnh phúc. Tiếc rằng đa số các
chính khách đã hướng quá nhiều về danh vọng và quyền lực, lấy hai chữ “hạnh phúc cho nhân loại”
làm bình phong để hoạt động, thực chất họ không
giúp gì cho
loài người được yên bình mà có
khi còn dựa vào mục tiêu giả trá
ấy để gây ra những cuộc chiến tranh tương tàn
đẫm máu. Còn người bình thường cũng không khác mấy, ngay từ khi còn ngồi ghế nhà trường hay mới bước ra đời đều mang nặng trong tâm ước mơ phải đạt được càng nhiều thành công vật chất lẫn tinh thần càng tốt. Cuộc sông do đó rẫy đầy đau khổ và phiền não. Ngay từ khi loài người mới thành lập xã hội, tính cách “chấp trước” càng gia tăng khiến cho các hiền triết từ Đông sang Tây ra sức dề ra các phương pháp giúp cho con người kềm hãm bớt “chấp trước”, tạo dựng một cuộc sông thanh thản an lạc trong tâm hồn. Tất cả những phương pháp ấy chỉ có tác dụng phần nào, mãi cho đến khi Đức Phật thị hiện và truyền bá giáo lý thì người ta mới nhận ra chỉ có hạnh “Buông Xả” mới có thể giúp con người thoát khỏi chấp trước hoàn toàn.
đẫm máu. Còn người bình thường cũng không khác mấy, ngay từ khi còn ngồi ghế nhà trường hay mới bước ra đời đều mang nặng trong tâm ước mơ phải đạt được càng nhiều thành công vật chất lẫn tinh thần càng tốt. Cuộc sông do đó rẫy đầy đau khổ và phiền não. Ngay từ khi loài người mới thành lập xã hội, tính cách “chấp trước” càng gia tăng khiến cho các hiền triết từ Đông sang Tây ra sức dề ra các phương pháp giúp cho con người kềm hãm bớt “chấp trước”, tạo dựng một cuộc sông thanh thản an lạc trong tâm hồn. Tất cả những phương pháp ấy chỉ có tác dụng phần nào, mãi cho đến khi Đức Phật thị hiện và truyền bá giáo lý thì người ta mới nhận ra chỉ có hạnh “Buông Xả” mới có thể giúp con người thoát khỏi chấp trước hoàn toàn.
Tuy nhiên không phải ai cũng có thể thực hành “Buông Xả” bởi trước nhất phải tu tập một tâm Từ Bi
làm nòng cốt, từ đó hạnh Hỉ Xả mới phát triển và buông bỏ được chấp trước. Như vậy Buông Xả là gì?
Thực hành như thế nào? Rất nhiều sách vở nhà Phật đã đề cập tới nhưng luôn luôn vẫn là niềm mong muôn của các Phật tử thành tâm học hỏi và tu tập. Thật tế, Buông Xả chính là Buông Bỏ, tức là Buông Bỏ mọi phiền não từ bên ngoài và cả bên trong. Phiền não và chấp trước giống như lớp sương mù dơ bẩn bao bọc lấy bạn, làm cho tâm tư bạn phiền não không nguôi và nhìn sự việc với đôi mắt mờ ám, dẫn tới hành động sai lạc, dù thật tâm bạn không muốn thế. Chỉ khi nào bạn Buông Bỏ được tấm màn u ám đó bằng tính cách Từ Bi thì mới hiểu được hạnh phúc là gì và từ đó bạn sẽ có một cuộc đời
an lạ Thật tế, an lạc và đau khổ chính là hai mặt của một vấn đề. Không có khổ đau thì sẽ không có an lạc, vì vậy hãy nhìn cuộc đời bằng đôi mắt sáng suốt, nhận ra những khổ đau thì tất nhiên sẽ dễ dàng hiểu được sự an lạc phải như thế nào. Trước kia có một hiền triết đã thử xem, cứ mỗi lần cảm thấy tức giận và đau khổ thì liền bỏ một hạt dậu đen vào cái bình, mỗi lần cảm thấy hạnh phúc thì bỏ một hạt đậu xanh vào một cái bình khác. Đầu tiên số đậu đen nhiều hơn sô" đậu xanh, hiền triết nhận ra rằng mình đã còn chấp nhất quá nhiều sự việc trên cuộc đời, dẫn đến những đau khổ. Ông quyết tâm buông bỏ những chấp trước ấy, dần dần sô" đậu xanh tăng lên và sau cùng số đậu đen thì vẫn như cũ. Ông đã thực hiện
được cuộc sông an lạc cho đời mình. Đau khổ và an lạc luôn luôn tỷ lệ nghịch với nhau.
làm nòng cốt, từ đó hạnh Hỉ Xả mới phát triển và buông bỏ được chấp trước. Như vậy Buông Xả là gì?
Thực hành như thế nào? Rất nhiều sách vở nhà Phật đã đề cập tới nhưng luôn luôn vẫn là niềm mong muôn của các Phật tử thành tâm học hỏi và tu tập. Thật tế, Buông Xả chính là Buông Bỏ, tức là Buông Bỏ mọi phiền não từ bên ngoài và cả bên trong. Phiền não và chấp trước giống như lớp sương mù dơ bẩn bao bọc lấy bạn, làm cho tâm tư bạn phiền não không nguôi và nhìn sự việc với đôi mắt mờ ám, dẫn tới hành động sai lạc, dù thật tâm bạn không muốn thế. Chỉ khi nào bạn Buông Bỏ được tấm màn u ám đó bằng tính cách Từ Bi thì mới hiểu được hạnh phúc là gì và từ đó bạn sẽ có một cuộc đời
an lạ Thật tế, an lạc và đau khổ chính là hai mặt của một vấn đề. Không có khổ đau thì sẽ không có an lạc, vì vậy hãy nhìn cuộc đời bằng đôi mắt sáng suốt, nhận ra những khổ đau thì tất nhiên sẽ dễ dàng hiểu được sự an lạc phải như thế nào. Trước kia có một hiền triết đã thử xem, cứ mỗi lần cảm thấy tức giận và đau khổ thì liền bỏ một hạt dậu đen vào cái bình, mỗi lần cảm thấy hạnh phúc thì bỏ một hạt đậu xanh vào một cái bình khác. Đầu tiên số đậu đen nhiều hơn sô" đậu xanh, hiền triết nhận ra rằng mình đã còn chấp nhất quá nhiều sự việc trên cuộc đời, dẫn đến những đau khổ. Ông quyết tâm buông bỏ những chấp trước ấy, dần dần sô" đậu xanh tăng lên và sau cùng số đậu đen thì vẫn như cũ. Ông đã thực hiện
được cuộc sông an lạc cho đời mình. Đau khổ và an lạc luôn luôn tỷ lệ nghịch với nhau.
Một triết gia thiên về tông
giáo là Krishnamurti nói rằng:
“Mỗi ngày bạn hãy tự tìm một nơi yên tĩnh, chỉ cần mười phút thôi, tạm quên đi tất cả những lo âu buồn khổ của cuộc sông bằng cách buông bỏ tất cả, từ tinh thần
tới vật chất. Bạn hãy lắng nghe hơi thở của mình
và khách quan nhìn nhận sự việc trong ngày đó mà không
suy nghĩ, không xét đoán bằng cách hòa mình vào với
thiên nhiên, hãy nghĩ đến những điều tốt... hãy mỉm
cười với bất cứ sự việc gì xảy ra đôi với mình, cho dù
sự việc ấy có tổn hại đến mấy đi nữa.
Kiên trì cố gắng giữ vững những giây phút yên tĩnh như vậy, một thời gian sau bạn sẽ nhìn” được chính mình và hoàn toàn thanh thản trong nội tâm”.
Thiên nhiên ban tặng cho loài
người một món quà cực kỳ quý giá là “nụ cười”,
không loài động yật nào có được kể cả
loài “vượn người” rất gần với chúng ta. Tại sao chúng ta không sử dụng “món quà đặc biệt” này để tạo cho cuộc sông được tươi vui và chính chúng ta cũng được thanh thản bởi vì dù gặp bất cứ sự việc gì, nụ cười
cũng sẽ đánh tan hết những giận hờn tức tối. Trong
cuộc sông
thường nhật, nếu khi gặp vài ba
va chạm nhỏ như quẹt xe, dẫm nhầm chân người khác, v.v... chỉ cần một nụ cười
và thêm vào lời xin lỗi là tất cả đều xong. Tiếc rằng cuộc sông càng ngày càng có nhiều băn khoăn lo toan, tâm tư của eon người mỗi ngày thêm chia rẽ về các học thuyết kinh tế, xã hội, chính trị rồi đến cả sự chia rẽ về tín ngưỡng nên hình như con người đã quên mất “nụ cười”, nét mặt bao giờ cũng hằn sâu vẻ đăm chiêu khó chịu làm mất đi sự tươi tắn trong ứng xử.
và thêm vào lời xin lỗi là tất cả đều xong. Tiếc rằng cuộc sông càng ngày càng có nhiều băn khoăn lo toan, tâm tư của eon người mỗi ngày thêm chia rẽ về các học thuyết kinh tế, xã hội, chính trị rồi đến cả sự chia rẽ về tín ngưỡng nên hình như con người đã quên mất “nụ cười”, nét mặt bao giờ cũng hằn sâu vẻ đăm chiêu khó chịu làm mất đi sự tươi tắn trong ứng xử.
Có thể thấy hình tượng Đức Phật hầu hết đều được
thể hiện với một nụ cười nhẹ nhàng, thâm trầm mà
nhân ái khiến người ta vừa nhìn vào đã thấy trong
lòng ít nhiều cởi mở thanh thoát. Đó là không kể Phật
Di Lặc trong tương lai với nụ cười “rộng mở” đến tận
mang tai.
Phải chăng đó là “thông điệp” của
các ngài, cho biết chỉ có nụ cười mới cứu độ cho
thế gian thoát khỏi cảnh khổ đau?Bạn
chưa phải là người xuất gia, tức là chưa thể Buông Bỏ được cuộc sống thế gian, còn phải hứng chịu
biết bao nhiêu áp lực mưu sinh và những ma chướng từ đâu đưa đến. Chắc chắn bạn không thể kềm hãm được sự chấp trước và nóng giận mỗi khi tâm tư chưa được bình tĩnh. Dù bạn đã tu tập ít nhiều nhưng những ma chướng trong cuộc đời thiên biến vạn hóa, không thể nào nhìn thấy trước được do nguyên nhân gì đưa đến và nhiều lúc rất bất ngờ khiến bạn không sao còn đủ suy nghĩ để kềm chế tâm tư. Thế là xung đột xảy ra và dù thắng hay thua, khi việc đã xong, về tới nhà bình tâm xem xét lại bạn mới thấy hối hận. Có thể sự việc ấy làm người khác bị tổn thương hoặc chính bạn bị tổn thương bởi “cái tôi” của
mình luôn luôn đòi hỏi phần thắng.
biết bao nhiêu áp lực mưu sinh và những ma chướng từ đâu đưa đến. Chắc chắn bạn không thể kềm hãm được sự chấp trước và nóng giận mỗi khi tâm tư chưa được bình tĩnh. Dù bạn đã tu tập ít nhiều nhưng những ma chướng trong cuộc đời thiên biến vạn hóa, không thể nào nhìn thấy trước được do nguyên nhân gì đưa đến và nhiều lúc rất bất ngờ khiến bạn không sao còn đủ suy nghĩ để kềm chế tâm tư. Thế là xung đột xảy ra và dù thắng hay thua, khi việc đã xong, về tới nhà bình tâm xem xét lại bạn mới thấy hối hận. Có thể sự việc ấy làm người khác bị tổn thương hoặc chính bạn bị tổn thương bởi “cái tôi” của
mình luôn luôn đòi hỏi phần thắng.
Một lần ra đường, bạn đi rất
đúng luật giao thông, bất chợt một
người nào đó rú ga vượt qua mặt, suýt nữa đã làm bạn ngã. Hắn đã không có lời xin lỗi mà còn ngoái đầu lại sừng sộ mắng một câu: “Không biết đi xe hay sao?”. Tất nhiên trong giây phút đầu tiên bạn sẽ phát khởi nóng giận nhưng rất mau kềm hãm được bởi biết rằng hắn chắc chắn là kẻ côn đồ hung hăng không ra gì, tranh cãi hay gây gổ với hắn chỉ thua thiệt mà thôi. Bạn lẳng lặng bỏ qua nhưng trong lòng hơi bực tức. Vậy là
bạn đã là người biết kềm chế sự nóng giận và hành xử đúng đắn.
bạn đã là người biết kềm chế sự nóng giận và hành xử đúng đắn.
Thế nhưng, nếu ngay lập tức bạn nghĩ đến sự
ngu
muội của hắn, trong lòng cảm thấy thương hại cho kẻ vô minh mà còn hung hăng, tự nhiên bạn sẽ không còn chấp nhất nữa và cũng không ghi chút nào trong tâm khảm. Cao hơn nữa, bạn nhận ra ngay hắn chính là kẻ quá đau khổ với cuộc sống, tâm trí điên cuồng vì những thất bại nên mới phóng xe bạt mạng như vậy, chắc chắn bạn sẽ “không nghe” được câu nói mang tính cách gây hấn của hắn mà sẽ nở một nụ cười dáp trả. Nụ cười ấy có thể là dấu hiệu thân thiện, sẵn sàng bỏ qua sự gây hấn, tha thứ
cho hắn mà cũng có thể là nụ cười cảm thương cho cuộc sông vô minh của hắn.
muội của hắn, trong lòng cảm thấy thương hại cho kẻ vô minh mà còn hung hăng, tự nhiên bạn sẽ không còn chấp nhất nữa và cũng không ghi chút nào trong tâm khảm. Cao hơn nữa, bạn nhận ra ngay hắn chính là kẻ quá đau khổ với cuộc sống, tâm trí điên cuồng vì những thất bại nên mới phóng xe bạt mạng như vậy, chắc chắn bạn sẽ “không nghe” được câu nói mang tính cách gây hấn của hắn mà sẽ nở một nụ cười dáp trả. Nụ cười ấy có thể là dấu hiệu thân thiện, sẵn sàng bỏ qua sự gây hấn, tha thứ
cho hắn mà cũng có thể là nụ cười cảm thương cho cuộc sông vô minh của hắn.
Nhận được nụ cười của đối
phương, chắc chắn hắn sẽ ngơ ngác rất lâu, nếu
là người thiếu hiểu biết thì sẽ không
hiểu nổi tại sao người ta lại cười với mình; nếu là người có chút hiểu biết thì trong tâm hồn hắn sẽ khởi phát ít nhiều hối hận Ỷà từ đó trở đi có lẽ hắn sẽ
không còn những thái độ như thế nữa.
Đó mới chính là sự “Buông Xả”
hoàn toàn, không những giúp cho tâm mình
không bợn nhơ mà còn có thể khiến
cho người ta phải suy nghĩ lại. Chúng ta cần phải Buông Xả, cần phải biết tha thứ lỗi lầm của người khác thì tâm mới có “chỗ trống” cho niềm hạnh phúc an lạc trú ngụ. Tha thứ không có nghĩa là xóa bỏ được sự việc đã xảy ra rồi, cũng có thể không mang tính cách sửa đổi của người khác nhưng ít nhất cũng làm cho bạn tthoát khỏi sự đau khổ, giận tức, làm tiền đề cho tâm tiến dần đến Buông Xả hoàn toàn với lòng Từ Bi chân thật. Buông Xả sẽ đối trị với Chấp Trước, tiêu diệt Sân Hận nên Phật giáo rất chú trọng khuyên bảo người ta cố gắng tu tập
được đức hạnh này. Tuy nhiên như đã trình bày, con người vốn có “chấp ngã” rất mãnh liệt, vì thế nhất thời có thể “quẳng gánh lo đi” nhưng Buông Xả hoàn toàn phải là không còn ghi dấu chút nào trong tâm thì lại là vấn đề khá khó khăn, cần đến sự kiên nhẫn lâu
dài. Đó là một “nghệ thuật” mà khi bạn đạt tới sẽ thấy rõ Niết Bàn chính là nơi cuộc sông này chứ không phải nơi chôn hoang tưởng nào khác.
dài. Đó là một “nghệ thuật” mà khi bạn đạt tới sẽ thấy rõ Niết Bàn chính là nơi cuộc sông này chứ không phải nơi chôn hoang tưởng nào khác.
Buông Xả không phải là tiêu trừ
hết những vật chất thế gian, cũng không phải
là từ chối hình tướng, vẫn chấp nhận
những gì đang hiện diện nhưng không hề ghi nhớ vào tâm trí. Khi nào bạn nhìn một người không thấy tâm xáo động vì vẻ xinh đẹp của người ấy, cũng không biết là xấu, không nghĩ đến hèn hạ hay sang trọng: tai nghe một bản nhạc, cảm nhận được từng nốt nhạc, nhưng cuôì cùng chúng ta không ghi vào tâm là bản nhạc ấy
hay hoặc dở, không có ý kiến chê bai hay khen ngợi,
cũng không vì vậy mà buồn rầu hay vui sướng, đó là
bước đầucủa Buông Xả rồi vậy.
Không chất chứa bất cứ sự việc hay tư tưởng nào vào tâm
chính là tiến trình tu tập của hạnh Buông Xả giống như bài thơ của Thiền sư Hương Hải
(1628-1715) đã cảm tác tính cách biết Buông Xả một cách nhẹ nhàng như sau: Nam
đài tĩnh tọa nhất lô hương.
Chung nhật ngưng nhiên niệm lự vong.
Bất thị tức tâm trừ vọng tưởng,
Đô duyên vô sự khả tư lương.
Dịch xuôi:
(Đài Nam tĩnh tọa cạnh một lư
hương.
Suốt ngày tâm vong bặt mọi Ịo
nghĩ.
Không do chặn tâm để ngăn trừ vọng
tưởng,
Chỉ do thấy không có vấn đề gì
đáng phải quan tâm)
Trạng thái bình an, vắng lặng, suốt ngày không một vọng niệm, không phải do hành giả dụng công ngăn chặn tâm lăng xăng, cố sức tiêu trừ vọng tưởng, mà do hành giả nhận thấy toàn bộ những vọng niệm này là hoàn toàn hư huyễn, không giá trị, tuyệt nhiên không cần quan tâm tới. Buông Xả cũng giông như vậy, càng cố sức ngăn chặn nhiều khi càng làm cho tâm chúng ta thêm rối loạn, chỉ cần nhận thức được bất cứ việc gì trên thế gian này đều không đáng phải quan tâm tới là những vọng tưởng, chấp trước dần dần sẽ bị tiêu diệt.
Trạng thái bình an, vắng lặng, suốt ngày không một vọng niệm, không phải do hành giả dụng công ngăn chặn tâm lăng xăng, cố sức tiêu trừ vọng tưởng, mà do hành giả nhận thấy toàn bộ những vọng niệm này là hoàn toàn hư huyễn, không giá trị, tuyệt nhiên không cần quan tâm tới. Buông Xả cũng giông như vậy, càng cố sức ngăn chặn nhiều khi càng làm cho tâm chúng ta thêm rối loạn, chỉ cần nhận thức được bất cứ việc gì trên thế gian này đều không đáng phải quan tâm tới là những vọng tưởng, chấp trước dần dần sẽ bị tiêu diệt.
ST........