Chăm lo việc họ là xuất phát từ trong sâu thẳm tấm lòng thành kính với
tổ tiên, gắn kết tình đồng tộc. Tham gia vào việc họ rất dễ và cũng rất khó!
Bởi vì, việc họ cần hoàn toàn tự nguyện, nhưng cũng cần được ủng hộ,
khuyến khích, không thể bỏ mặc…
Dễ vì bất cứ ai, không kể sang hèn, giàu nghèo, già trẻ, trình độ chính
trị, văn hoá cao hay thấp, chính kiến quan điểm hay hay dở, ai có lòng thành
kính với tổ tiên, thân ái với họ hàng, đều làm được.
Khó vì muốn họ hàng ngày càng thịnh vượng, gắn bó đùm bọc nhau, muốn
động viên toàn bộ con cháu trong họ lớn, họ bé chung sức chung lòng, thì người
chủ trì chăm lo việc họ phải có đủ 4 yếu tố: Tâm, Trí, , Tài Thể
Nếu người đó hội đủ các yếu tố:
Tâm (Hiếu đễ, Hòa , trách
nhiệm…),
Tài (khả năng tài chính đủ ăn, đủ chi),
Trí (hiểu biết về xã hội, về lệ tục, có trình
độ,)
Thể (có sức khỏe, xốc vác, minh mẫn)
thì gia đình đó hay Chi, Phái đó hoặc toàn Gia tộc sẽ vững vàng đi vào
hưng thịnh. Đây là người Thiên định, không phải do bầu, do cử hay tranh mà
được. Nhưng khó ai hội đủ 4T đó nên căn bản nhất vẫn là cái Tâm. Tâm sáng, lòng
trong thì có thể vượt qua được, xứng là ngọn cờ tập hợp toàn gia, dù có nhiều
khó khăn trắc trở.
Nói vậy nhưng rất phức tạp, muôn hình muôn vẻ, vì "Tộc là
tình" chẳng có quyền lực nào áp đặt, gò ép mọi người trong họ phải tuân
theo.
Lo việc tổ tiên, họ hàng là hoàn toàn tự nguyện, chẳng đợi ai giao, chỉ
có con tim khối óc mình, làm tốt không có huân chương, không được đãi ngộ,
nhưng làm sai, làm hỏng việc, làm tổn thương tình cảm dễ bị khiển trách.
Lo việc cho tổ tiên, họ hàng dầu đóng góp công sức tiền của lớn đến đâu
cũng không thể kể công, dẫu phục vụ suốt đời cũng chỉ mới mảy may đền đáp công
ơn sinh thành, dưỡng dục.
Thờ cúng Tổ tiên dòng họ cốt ở lòng thành, với cái tâm, chứ không phải ở cái danh, cái hình thức, sự thành kính với
ông bà tổ tiên, không nhất thiết phải linh đình, mâm cao, cỗ đầy, chỉ nén hương
thơm, chén nước tinh khiết cũng được. Nhưng bên cạnh đó cũng tùy tâm, tùy khả
năng, nhưng cũng không nên quá lãng phí. Trước là để bày tỏ lòng thành kính
với tổ tiên, sau là con cháu thụ lộc, chung vui. Xác định việc thờ cúng không
phải là phụng dưỡng, mà là tấm lòng tôn kính, tri ân với công đức đời trước,
đồng thời giáo dục cho thế hệ sau luôn biết uống nước nhớ nguồn, sống có hiếu,
có nhân.
1. Việc họ dễ ở chỗ là bất kỳ ai cũng có thể tham gia,
không kể trưởng thứ, già trẻ, nội ngoại, dâu rể, nam nữ, sang hèn, trình độ, cứ
có lòng thành kính, có tâm với tổ tiên là tham gia được.
2. Nhưng việc
họ khó là ở chỗ đó là phải làm sao quy tụ, gắn kết được họ hàng, làm cho họ
hàng đoàn kết và thịnh vượng.
3. Việc họ khó
còn thể hiện ở chỗ đó là không kể khi nghèo hèn mà có sự thờ ơ hay lúc sang
giàu mà có sự thái quá, mà phải luôn một lòng thành kính với tổ tiên, khi nghèo
thì cũng phải làm sao cho đúng và đủ phong tục lễ nghi, dù lễ vật không lớn,
khi giàu thì cũng không nên mâm cao cỗ đầy quá đáng, nghĩ ra đủ thứ ghi thức
không có, không đúng với tín ngưỡng.
4. Việc họ khó
còn thể hiện ở chỗ đó là không chỉ biết bản thân mình, biết cha mẹ mình, các
thế hệ gần gũi với mình, mà phải biết mọi người trong dòng họ đều như nhau,
không kể xa gần.
5. Việc họ khó
còn thể hiện ở chỗ làm sao phải biết duy trì các truyền thống, nét đẹp của dòng
họ, làm sao các thế hệ con cháu luôn tự hào, phát huy truyền thống tốt đẹp
đó, để học tập, rèn luyện trở thành con ngoan, trò giỏi, công dân có ích. Đây
chính là việc quan trọng nhất của việc họ, là việc mà tổ tiên ông bà luôn mong
muốn: “con hơn cha là nhà có phúc”.
6. Tham gia vào việc họ không tính toán được gì,
mất gì, không cầu lợi, cầu danh, mà phải xác định là việc của mình, việc của
nhà mình.
7. Việc họ khó
còn thể hiện ở chỗ là làm sao với cái tâm được duy trì liên tục, chứ không
phải hôm nay làm tốt, ngày mai lại sao nhãng.
8. Việc họ nghe cứ ngỡ cao xa, nhưng thật ra
rất gần gũi, gần gũi nhưng cũng không phải là dễ nếu không thật sự tâm huyết.
9. Việc họ nên
bàn bạc thống nhất, “chín bỏ làm mười”. Giao cho ai chủ trì, thì theo người
đó. Nhất là những người cao tuổi, ai cũng có kinh nghiệm của mình. Nhiều
khi phải khéo léo vận động trong “nhóm trung kiên” để có “tiền hô hậu ủng” khi
đưa ra số đông. Nhưng đối với những việc hoàn toàn có hại thì phải chân thành
góp ý ngay.
Tham gia vào việc
họ phải công tâm, không suy
bì. Chọn người tốt, “chọn mặt gửi vàng”. Người được giao phải hết sức công
tâm và thận trọng.Trên đây là một vài suy nghĩ về công việc của dòng họ, rất
mong được sự góp ý của anh chị em, các chú, các bác và bà con trong họ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét