Thực tế cho thấy “chấp tướng” là trạng thái rất phổ biến ở con người bởi hình tướng là thứ biểu lộ ra ngoài, ai cũng nhìn thấy rõ ràng. Tuy nhiên, hình tướng không đi đôi với tâm tính, có người diện mạo đẹp đẽ, hình dung thanh nhã nhưng tính tình lại hết sức giảo quyệt đê hèncũng có người “trời sinh ra bắt xấu” nhưng thật sự tính tình hiền lương và hiểu biết được đạo lý làm người một cách chân chính. Trong các loại tuồng tích của Trung
Hoa, Quan Công với sắc diện đỏ hồng, tướng mạo oai nghi thường tượng trưng cho võ tướng trung thành và có tài năng kiệt xuất, còn một gian thần bán nước là Nghiêm Tung đời Tống luôn luôn được hình tượng bằng diện mạo mặt trắng phương phi, tuấn nhã. Rõ ràng hình tướng không nhất thiết phải đi đôi với tinh thần nhưng vẫn được người ta coi trọng hơn phần tinh thần.
Hoa, Quan Công với sắc diện đỏ hồng, tướng mạo oai nghi thường tượng trưng cho võ tướng trung thành và có tài năng kiệt xuất, còn một gian thần bán nước là Nghiêm Tung đời Tống luôn luôn được hình tượng bằng diện mạo mặt trắng phương phi, tuấn nhã. Rõ ràng hình tướng không nhất thiết phải đi đôi với tinh thần nhưng vẫn được người ta coi trọng hơn phần tinh thần.
Có thể thấy, đối với thanh thiếu niên, bất cứ phim ảnh nào có tài tử, kể cả nam hay nữ, có diện mạo xinh đẹp thì đều “ăn khách” chẳng cần biết tài tử ấy diễn xuất ra sao. “Chấp tướng” đã ăn sâu vào tâm khảm con người đến mức càng ngày càng có nhiều cuộc thi hoa hậu, lấy hình
tướng của một phụ nữ nào đó, mà người ta cho rằng xinh đẹp - ra làm mực thước cho người khác bắt chước. Do vậy dần dần người ta nghiêng hẳn về hình tướng, chăm chút nó đến độ chẳng còn quan tâm gì đến tinh thần hay đạo đức.
tướng của một phụ nữ nào đó, mà người ta cho rằng xinh đẹp - ra làm mực thước cho người khác bắt chước. Do vậy dần dần người ta nghiêng hẳn về hình tướng, chăm chút nó đến độ chẳng còn quan tâm gì đến tinh thần hay đạo đức.
Thẩm mỹ viện được mở ra như nấm, dành cho phụ nữ và cả giới nam giới nữa, hễ có chút ít tiền là lao vào sửa soạn sắc đẹp chứ không quan tâm đến việc rèn luyện cho mình các đức tính, đạo lý làm người. Báo chí gần đây đăng khá nhiều “tai nạn” của chị em phụ nữ do việc quá chăm chút sắc đẹp nhưng không hề làm người ta ngán ngại chút nào, vẫn dành dụm tiền bạc để đổ xô vào mỹ viện mà không sụy nghĩ rằng nhan sắc ấy hết sức giả tạo, nhìn thoáng qua thấy có vẻ bắt mắt thật nhưng nhìn kỹ thì ôi thôi, chì như một thứ “búp bê” làm cảnh không hồn!
Ngay cả cái “sắc” giả tạo ấy nếu được tâm hồn bù đắp phần nào vẫn toát ra một vẻ trơ tráo, khó nhìn, đó là chưa kể chính mình đã mang tai họa vào thân vì những tác dụng phụ của việc giải phẫu thẩm mỹ. Thế nhưng hầu hết phụ nữ quá thiên về “sắc tướng” không bao giờ nhận
thức được vẻ đẹp chân chính của con người phải là sự tự nhiên đồng thời kết hợp với tính cách nhu mì khả ái.
thức được vẻ đẹp chân chính của con người phải là sự tự nhiên đồng thời kết hợp với tính cách nhu mì khả ái.
Nhà Phật đã đưa ra một sô" phương pháp bằng cách quán tưởng thân thể con người thật sự chỉ là “cái túi da” chứa đựng toàn là vật ô uế trong đó, để hành giả nhận thức được hình tướng, mà đặc biệt là “Sắc tướng” chỉ là giả trá đánh lừa con mắt, đưa con người tới sự tham
luyến về hình tướng trở nên tội lỗi mà thôi. Tiếc thay dù đã có nhiều lời khuyên răn của các bậc hiền sĩ rồi sau đó là các tông giáo đã vạch rõ “sắc tướng” của con người hoàn toàn là vô giá trị nhưng từ thuở khai thiên lập địa tới nay, có được một “sắc tướng” xinh đẹp vẫn là điều mà
người ta mong muôn nhiều nhất. Thậm chí chẳng cần tới tài năng, hễ sở hữu được “sắc tướng” xinh đẹp hơn người khác là người ta đã mãn nguyên, lấy đó làm “cái vốn” để mưu sinh. Trong cuốn Liêu Trai chí dị của văn nhân Bồ Tùng Linh cũng khéo léo vạch rõ ma quỷ biết rất rõ con người mê muội tham lam nhất là “sắc tướng” nên thường đội “lốt da người” để biến thành mỹ nhân gieo rắc tai họa. Thế nhưng từ thư sinh có học hành cho đến bậc phú thương chưa một ai thoát khỏi cạm bẫy đó. Có thể nói từ bao ngàn đời nay, người bình dân cho đến công khanh đế vương cũng chưa bao giờ thoát được lòng tham “sắc tướng”. Nhiều người vì “sắc tướng” lao vào như con thiêu thân, sẵn sàng đánh đổi tất cả sự nghiệp để dành lấy một tấm nhan sắc nào đó. Điển hình là danh tướng Ngô Tam Quế chỉ vì mê đắm sắc đẹp của nàng ca kỹ Trần
Viên Viên mà đâm ra hận tức, bỏ trống Sơn Hải quan để đem quân về đấu đá với quân khởi nghĩa của sấm vương
luyến về hình tướng trở nên tội lỗi mà thôi. Tiếc thay dù đã có nhiều lời khuyên răn của các bậc hiền sĩ rồi sau đó là các tông giáo đã vạch rõ “sắc tướng” của con người hoàn toàn là vô giá trị nhưng từ thuở khai thiên lập địa tới nay, có được một “sắc tướng” xinh đẹp vẫn là điều mà
người ta mong muôn nhiều nhất. Thậm chí chẳng cần tới tài năng, hễ sở hữu được “sắc tướng” xinh đẹp hơn người khác là người ta đã mãn nguyên, lấy đó làm “cái vốn” để mưu sinh. Trong cuốn Liêu Trai chí dị của văn nhân Bồ Tùng Linh cũng khéo léo vạch rõ ma quỷ biết rất rõ con người mê muội tham lam nhất là “sắc tướng” nên thường đội “lốt da người” để biến thành mỹ nhân gieo rắc tai họa. Thế nhưng từ thư sinh có học hành cho đến bậc phú thương chưa một ai thoát khỏi cạm bẫy đó. Có thể nói từ bao ngàn đời nay, người bình dân cho đến công khanh đế vương cũng chưa bao giờ thoát được lòng tham “sắc tướng”. Nhiều người vì “sắc tướng” lao vào như con thiêu thân, sẵn sàng đánh đổi tất cả sự nghiệp để dành lấy một tấm nhan sắc nào đó. Điển hình là danh tướng Ngô Tam Quế chỉ vì mê đắm sắc đẹp của nàng ca kỹ Trần
Viên Viên mà đâm ra hận tức, bỏ trống Sơn Hải quan để đem quân về đấu đá với quân khởi nghĩa của sấm vương
Lý Tự Thành, tạo ra cơ hội ngàn vàng cho quân Mãn Thanh vượt vào đất Trung Nguyên. Thế nhưng đạt được giấc mộng chiếm mỹ nhân rồi thì cũng là lúc nhan sắc
của Viên Viên bắt đầu có dấu hiệu tàn phai, Ngô Tam Quế không còn thương tiếc gì nữa, xây một đạo quán ở vùng đất thuộc gia tộc họ Mộc để nàng tu hành, sau đó chết trong lặng lẽ. Đến mức đó Ngô Tam Quế vẫn chưa nhìn ra mọi chuyện trên cuộc đời này là hư ảo nên bắt
đầu nuôi giấc mộng khác là làm Hoàng đế nhưng cuối cùng thất bại, ra đi với hai bàn tay trắng. Rõ ràng “sắc tướng” hay “hư danh” đều là ảo mộng cuộc đời nhưng người ta luôn luôn đem hết tâm lực chạy theo nó, không những tạo ra tội ác mà còn làm cho cuộc sống thế gian
càng thêm điên đảo, điêu linh.
của Viên Viên bắt đầu có dấu hiệu tàn phai, Ngô Tam Quế không còn thương tiếc gì nữa, xây một đạo quán ở vùng đất thuộc gia tộc họ Mộc để nàng tu hành, sau đó chết trong lặng lẽ. Đến mức đó Ngô Tam Quế vẫn chưa nhìn ra mọi chuyện trên cuộc đời này là hư ảo nên bắt
đầu nuôi giấc mộng khác là làm Hoàng đế nhưng cuối cùng thất bại, ra đi với hai bàn tay trắng. Rõ ràng “sắc tướng” hay “hư danh” đều là ảo mộng cuộc đời nhưng người ta luôn luôn đem hết tâm lực chạy theo nó, không những tạo ra tội ác mà còn làm cho cuộc sống thế gian
càng thêm điên đảo, điêu linh.
Còn một anh hùng kiệt xuất khác là Lý Long Cơ khi đã kiến lập được triều Đường huy hoàng cũng vẫn còn tham mê sắc tướng đến độ cướp cả con dâu của mình là Dương Ngọc Hoàn, vợ của Thọ vương Lý Mạo mang về làm Quý phi. Ông ta say mê nhan sắc của Dương Quý phi đến nỗi sau khi phải bức tử nàng ở Mã Lăng rồi vẫn còn tưởng nhớ đến nhan sắc ấy cho đến lúc nhắm mắt lìa đời. Nếu như Huyền tông Lý Long Cơ quán tưởng lúc đó giai nhân họ Dương chỉ còn là cái xác hôi hám, đầy giòi bọ thì ông còn mơ tưởng được nữa không? Tiếc rằng con người quá coi trọng sắc tướng - nhất là giới phụ nữ - hầu như bất cứ việc gì cũng chú ý đến sắc tướng trước hết. Phải chăng do vậy mà hầu hết các tông giáo hiện tại đều “không dám” để cho phụ nữ phụ trách việc “chăn dắt linh hồn” con người.
Về mặt tông giáo, tính cách “chấp tướng” cũng biểu lộ râ't rõ bằng việc nhiều nhà treo đầy hình ảnh Phật hay Chúa, trang hoàng lộng lẫy, coi như vậy mới đúng là thành kính, mộ đạo. Nhà nào có bàn thờ đơn giản lập tức tức bị phê bình. Thậm chí nếu ngày ngày mở đĩa
nghe kinh, nghe giảng thì mới thật là Phật tử?! Tiếc rằng không ít nhà vừa trưng bày tượng Phật, Bồ Tát vừa có cả bàn thờ Thần Tài, Táo quân, Thổ địa, v.v... pha trộn cả Đạo giáo khiến Phật giáo ngày càng trở thành tông giáo mê tín dị đoan. Phật giáo đã bị mang tiếng vì
những hành vi “chấp tướng” của chính người gọi là mộ đạo. “Chấp tướng” đến độ mù quáng sẽ đưa đến sai lầm khó sửa chữa bởi tính cách vô minh che lấp, cho rằng như vậy mới đúng, mới là biết thờ phụng thần thánh, sẽ được nhiều ân phước, v.v...
nghe kinh, nghe giảng thì mới thật là Phật tử?! Tiếc rằng không ít nhà vừa trưng bày tượng Phật, Bồ Tát vừa có cả bàn thờ Thần Tài, Táo quân, Thổ địa, v.v... pha trộn cả Đạo giáo khiến Phật giáo ngày càng trở thành tông giáo mê tín dị đoan. Phật giáo đã bị mang tiếng vì
những hành vi “chấp tướng” của chính người gọi là mộ đạo. “Chấp tướng” đến độ mù quáng sẽ đưa đến sai lầm khó sửa chữa bởi tính cách vô minh che lấp, cho rằng như vậy mới đúng, mới là biết thờ phụng thần thánh, sẽ được nhiều ân phước, v.v...
Có thể thấy tính cách “chấp tướng” hiện diện trong mọi hoàn cảnh, từ thời thượng cổ đến nay vẫn không thay đổi, thậm chí vì quá “chấp tướng” mà nhiều khi người ta đi đến đau đớn, lo lắng, điển hình là chuyện tráng sĩ Tân Ti Tụ chỉ nằm mơ bị người hạ nhục mà ngày đêm ra sức truy tìm báo thù. Dĩ nhiên là không thể tìm được người “trong mộng” nên ông ta uất ức mà chết. Đó là trường hợp hy hữu, mang tính cách ngụ ngôn về ảo tưởng của con người chứ không có thật. Tuy nhiên trong đời thường, mức độ “chấp tướng” cũng dễ dẫn đến ảo tưởng sai lầm và tác hại đến nhiều mặt của cuộc sống, Còn như hình tướng bên ngoài, đẹp hay xấu thì cổ nhân cũng đã khẳng định hoàn toàn không đi đôi với nhau. Trong Cổ học tỉnh hoa ghi lại chuyện của Dương Chu: “Một hiền sĩ tên là Dương Chu có việc phải sang nước Tống, vào trọ trong một khách điếm. Chủ nhân
khách điếm có hai người thiếp, một người dung mạo rất xinh đẹp còn người kia tầm thường, xấu xí. Dương Chu ở đó mấy ngày, chú ý nhận ra người trong nhà đều có lòng quý trọng người thiếp xấu xí, nói năng kính cẩn mà lại khinh rẻ người thiếp xinh đẹp, ít khi tỏ thái độ ân
cần. Dương Chu rất ngạc nhiên, hỏi thẳng người trong nhà thì được trả lời: "Người thiếp đẹp vì kiêu ngạo cái đẹp của mình mà mất cái đẹp di, chẳng còn thấy cái đẹp đâu nữa; còn người thiếp xấu xí tự biết mình không bằng người mà quên cái xấu đi, vì thế chẳng thấy cái
xấu đâu nữa".
khách điếm có hai người thiếp, một người dung mạo rất xinh đẹp còn người kia tầm thường, xấu xí. Dương Chu ở đó mấy ngày, chú ý nhận ra người trong nhà đều có lòng quý trọng người thiếp xấu xí, nói năng kính cẩn mà lại khinh rẻ người thiếp xinh đẹp, ít khi tỏ thái độ ân
cần. Dương Chu rất ngạc nhiên, hỏi thẳng người trong nhà thì được trả lời: "Người thiếp đẹp vì kiêu ngạo cái đẹp của mình mà mất cái đẹp di, chẳng còn thấy cái đẹp đâu nữa; còn người thiếp xấu xí tự biết mình không bằng người mà quên cái xấu đi, vì thế chẳng thấy cái
xấu đâu nữa".
Riêng đối với Phật giáo cũng không ít lời phê bình về việc một số" chùa quá tôn kém trong việc trang hoàng Phật điện. Người ta cũng hiểu rằng, để phổ biến cho chúng sinh thì phải cần tùy theo hoàn cảnh mà truyền bá cứu độ, vì vậy nhà chùa tất phải có sự trang nghiêm, hình tướng uy nghi sẽ phần nào giúp cho tâm chúng sinh nảy sinh ngưỡng vọng và kính sợ, từ đó tiến dần tới đạo pháp. Thế nhưng có nhiều chùa chiền đã “quên” mất ý nghĩa của đạo, không lo lắng đến việc từ thiện, không cứu giúp người nghèo khó, không chuyên cần hoằng hóa
Phật pháp mà ra sức xây dựng chùa chiền thật lớn, thật huy hoàng để mong Phật tử đến hành hương. Càng có nhiều Phật tử đến chùa thì càng thu được nhiều lợi ích vật chất. Nếu phê bình thì những chùa ấy sẵn sàng ngụy biện là khi người ta đã đến chùa thì ít nhiều cũng sẽ cảm
nhận được đạô pháp. Thật sự không ít người mang tiếng là Phật tử nhưng khi đến chùa không hề cảm nhận đến đạo pháp mà trong tâm đầy toan tính “đánh đổi”. Xây dựng chùa chiền quá tốn kém chính là tính cách “dẫn dụ” chứ không phải “hoằng dương”.
Phật pháp mà ra sức xây dựng chùa chiền thật lớn, thật huy hoàng để mong Phật tử đến hành hương. Càng có nhiều Phật tử đến chùa thì càng thu được nhiều lợi ích vật chất. Nếu phê bình thì những chùa ấy sẵn sàng ngụy biện là khi người ta đã đến chùa thì ít nhiều cũng sẽ cảm
nhận được đạô pháp. Thật sự không ít người mang tiếng là Phật tử nhưng khi đến chùa không hề cảm nhận đến đạo pháp mà trong tâm đầy toan tính “đánh đổi”. Xây dựng chùa chiền quá tốn kém chính là tính cách “dẫn dụ” chứ không phải “hoằng dương”.
Thật ra, theo ý kiến của các vị cao tăng thì chính Đức Phật cũng nhận biết hình tướng bên ngoài đôi với chúng sinh vô cùng quan trọng nên không hề chê trách việc xây dựng chùa chiền to lớn, chỉ dùng màu vàng đơn giản làm áo cà sa cho các sư tăng để biểu hiện sự cao quý trong tâm hồn mà thôi. Việc xây dựng chùa chiền, bảo tháp đều là phương tiện để nhiếp độ chúng sinh mà thôi. Sư tăng không nên quá chú trọng hay chấp nhất là chùa ta phải lớn hơn, huy hoàng hơn chùa khác và Phật tử cũng không nên chấp nhất như thế sẽ tôn kém bao nhiêu.
Trên mức độ cao hơn, “Có” tức là “Không”, “Giả” cũng là “Thật”, các bậc cao tăng cũng có thể dùng hình tướng bên ngoài để giúp cho tâm của Phật tử chuyển thành cảnh giới có hình tướng thật bởi mục đích của người tu hành là chuyển từ cảnh giới này đến cảnh giới khác, chứ
không phải bỏ hẳn hình tướng. Vì vậy nhiều chùa vừa cố gắng giúp đỡ cho người nghèo nhưng đồng thời cũng không lơ là trong việc trang hoàng cho Phật điện, tạo niềm tin trước tiên nhờ vào hình tướng uy nghi của Đức Phật và các Bồ Tát.
không phải bỏ hẳn hình tướng. Vì vậy nhiều chùa vừa cố gắng giúp đỡ cho người nghèo nhưng đồng thời cũng không lơ là trong việc trang hoàng cho Phật điện, tạo niềm tin trước tiên nhờ vào hình tướng uy nghi của Đức Phật và các Bồ Tát.
Người bước vào chùa, ấn tượng ban đầu chắc chắn có cảm giác thanh tịnh bởi sự yên tĩnh và uy nghiêm của nó, vườn tược xum xuê mát mẻ cũng giúp cho họ có ấn tượng một cảnh giới nào đó an lạc giông như “Niết Bàn” và lập tức nảy sinh lòng kính mộ. Chúng ta không đề cập
đến một số nhỏ chùa chiền cô" tình trang hoàng cho lộng lẫy để thu hút khách thập phương thì xét kỹ cũng không nên “chấp tướng” quá nặng về sự trang hoàng, xây dựng ấy, bởi quá giản dị cũng không phải là phương sách hay để tạo môi trường truyền bá Phật giáo.
đến một số nhỏ chùa chiền cô" tình trang hoàng cho lộng lẫy để thu hút khách thập phương thì xét kỹ cũng không nên “chấp tướng” quá nặng về sự trang hoàng, xây dựng ấy, bởi quá giản dị cũng không phải là phương sách hay để tạo môi trường truyền bá Phật giáo.
Nếu như thật sự muốn tu hành thì chỉ cần một cái am nhỏ nơi non cao cùng cốc, một bộ nâu sòng là xong. Thế nhưng, tâm lý “chấp tướng” của con người vô cùng mạnh mẽ, điển hình là các tài tử, ca sĩ, v.v..., dù hát yếu diễn dở đến đâu cũng cố gắng chi phí cho hình tướng bề ngoài
thật lộng lẫy, phần nào che lấp được cái kém cỏi của họ. Chính sự chấp nhất quá đáng về mặt đạo giáo mới là nguyên nhân nảy sinh rắc rối và phiền não cho chính mình và cho cả người khác.
thật lộng lẫy, phần nào che lấp được cái kém cỏi của họ. Chính sự chấp nhất quá đáng về mặt đạo giáo mới là nguyên nhân nảy sinh rắc rối và phiền não cho chính mình và cho cả người khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét